Trang Chủ

Friday, October 14, 2011

Vào Hành Lang


Cuối cùng cũng đến ngày này, sau hơn 2 tháng bỏ việc làm, theo học các lớp học kinh doanh và làm giàu, nuôi dưỡng tư tưởng tinh thần, hôm nay những kiến thức đó đã ngấm sâu vào tiềm thức và bức ra thành hành động. Anh em tôi đã chính thức vào hành lang.
 
Xin chúc mừng bản thân đã không sợ nghèo đói, nỗi sợ lớn nhất của con người. Chính là nỗi sợ hãi làm trí tuệ tê liệt, làm lu mờ mục tiêu và cướp đi khả năng tự kiểm soát. Nó làm ta mất tính thuyết phục, tư duy hết rõ ràng, quấy phá việc tập trung sức lực. Nó làm mất tính kiên định, làm tiêu tan tham vọng. Nó bóp chết tình yêu, đày đọa tình bạn, kéo theo sự bất hạnh, buồn rầu, tuyệt vọng. . . 
Chúng tôi không sợ nghèo đói trong quá trình đến với thành công, cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa, và tôi cũng biết chắc rằng chúng tôi không thể chết đói được. Hôm nay, tuổi 20s cũng chưa có gì trong tay, vậy thì có gì mà phải sợ hãi, có gì mà lo khi mà chúng tôi không có gì để mất. Và cho dù mất thì cũng sá gì so với vợ chồng Robert năm tuổi 30s sau 3 lần thất bại đến nỗi không còn nhà để ở, thường xuyên bị cơn đói gặm nhấm bản thân; sá gì so với T Harv 17 thất bại, và cũng những năm tuổi 30s ông cũng không có tiền đổ xăng; sá gì so với Michel E.Gerber đến năm 40 tuổi vẫn chưa có gì trong tay; sá gì với người công nhân Andrew Carnerge; sá gì so với ông chủ KFC… 
Cái mà chúng tôi có đó là tuổi trẻ và những kiến thức gần như là mơ tưởng mà chúng tôi học được từ họ, và cái quý giá nhất chúng tôi có cũng giống như họ chính là niềm tin mãnh liệt và ước mơ làm giàu khát khao bỏng cháy. 
Xin chúc mừng bản thân đã dám nghĩ lớn, và mặc cho mọi người xung quanh có nói gì, nghĩ gì chăng nữa, chúng tôi chỉ biết rằng chúng tôi đang đi theo tiếng nói của trái tim mình. Đây chính là nỗi sợ bị phê phán, nỗi sợ giết chết sáng kiến, phá vỡ sức mạnh tưởng tượng, hạn chế cá tính, làm con người mất tự tin và gây bao tai hại khác.
Chúng tôi chỉ biết rằng bao người thành công trên thế giới, thời lập nghiệp của họ, ai cũng bị mọi người cười chê, giễu cợt. Rốt cuộc thì mindset này luôn đúng: “Người giàu tập trung vào cơ hội, người nghèo tập trung vào khó khăn”.
Họ cứ khuyên, nhưng người phải sống chính là chúng tôi.
 
Xin tự chúc mừng với tư duy triệu phú của mình, suy nghĩ của chúng tôi đã vượt qua được những điều như: “Kiếm tiền không dễ tí nào cả”, “Tôi sẽ không bao giờ giàu được”, “Làm giàu thật khó”, “Cách duy nhất làm giàu là làm việc cực nhọc”. Và tôi rất ngạc nhiên khi thấy biết bao người trên thế giới đang suy nghĩ và hành động y như thế - những lối tư duy mà ngày xưa tôi vẫn miệt mài bám riết. 
Chỉ với lối tư duy này, chúng tôi mới có thể hiểu được nhiều hơn những tinh túy trong các sách kinh doanh hay làm giàu mà chúng tôi đã đọc. Và cũng chỉ với tư duy đó, chúng tôi mới biết mình nên học gì, nên làm gì để đạt đến thành công bền vững.
Có lẽ đã qua những tháng ngày chuẩn bị tư tưởng và tinh thần, đã đến lúc đôi chân bé bỏng của mình lên cuộc hành trình kì diệu, hành trình mà xác của những người thất bại đã chất cao như núi, và ngọn núi này còn cao hơn cả ngọn kim tự tháp, và chúng tôi sẽ như những con thuyền sẽ cập đến những bến bờ mà mới chỉ ngày hôm qua vẫn là mộng tưởng.
Chỉ trong thời gian gần đây, tôi mới thực sự hiểu được sức mạnh của sự lựa chọn, chúng tôi chọn giàu có. Và chúng tôi đã liên tục hành động để đạt đến điều đó.
Cuối cùng tôi chỉ muốn nói một điều: Chúng ta chắc chắn sẽ thành công và giàu có, bởi nếu không thì đó chính là điều tệ hại và đáng tiếc nhất trong cuộc đời chỉ có một này!

Monday, October 3, 2011

Chính Là Tiền

Ai đó sẽ bảo: Tại sao tôi lại viết về tiền? Phải chăng sự giàu có chỉ đo được bằng tiền? Nhiều người khác tin rằng sự giàu có còn bao gồm nhiều thứ quan trọng hơn tiền rất nhiều, ví dụ như tinh thần và trí tuệ. Vâng, giàu có không chỉ là tiền, nhưng trên thế giới này sẽ có hàng triệu người nói với bạn rằng: Hãy đưa tôi đủ số tiền tôi cần, những cái khác tôi sẽ tự lo lấy. 
Hãy nghĩ xem, nỗi sợ hãi đói nghèo đang làm tê liệt hàng triệu người - nam cũng như nữ.
Sau đây là câu chuyện do Westbrook Pengler kể lại:
 
Tiền - đó chỉ là những chuỗi vỏ ốc, những vòng kim loại hoặc những tờ giấy. Cũng có những dạng của cải thuộc trái tim và tâm hồn không mua nổi bằng tiền; nhưng khi ở trong tình trạng ức chế người ta thường không đủ sức nghĩ về điều này và thậm chí không đủ sức giữ được tinh thần. 
Một người bị quẳng ra đường; anh ta ở dưới đáy xã hội, anh ta ở ngoài lề; và những gì diễn ra trong tâm hồn người đó thể hiện rất rõ ở đôi vai buông thỏng, ở cái cách anh ta ăn mặc, đi đứng và ngó nhìn. Anh ta không thể thoát khỏi cảm giác về giá trị kém cỏi của bản thân mình khi thấy xung quanh là những người có công ăn việc làm ổn định, mặc dù có thể anh ta biết rằng mình hơn hẳn người khác về trí tuệ, tính cách và năng khiếu. 
Và bạn bè anh ta có lẽ sẽ không ngoảnh mặt đi, nhưng có lẽ sẽ cư xử với anh ta như với người bị thương. Trong một khoảng thời gian nào đó anh ta có thể vay được tiền, nhưng dĩ nhiên số tiền này không thể đủ để duy trì mức sống như trước, và nói cho cùng thì cũng không ai cho vay mượn mãi được. Anh ta phải vay tiền ăn cho nên càng cảm thấy u uất, và ở đây không có sức mạnh sống động của những đồng tiền mới kiếm ra được. 
Thiết nghĩ, ở vào tình huống tương tự, những người phụ nữ sẽ hành động như thế nào? Rất hiếm khi có thể nhìn thấy một người phụ nữ xếp hàng để lĩnh một bát gạo, đi ăn mày thì lại càng không. Vấn đề ở đây là về những người phụ nữ tương đối trẻ, đàng hoàng, trí thức. Số người này có lẽ cũng nhiều, nhưng họ không bao giờ muốn phô bày ra ngoài sự sụp đổ của đời mình. Có thể, họ thích chọn hình thức tự tử hơn. 
Người mất việc có khá nhiều thời gian để suy ngẫm. Anh ta có thời gian đi rất xa để xin vào chỗ trống mới xuất hiện nhưng người khác lại vừa chiếm mất rồi, hoặc anh ta nghe thấy là mình phải đi bán một loại hàng hóa vớ vẩn nào đó mà nếu như người ta có mua thì cũng chỉ do thương hại mình mà thôi, và anh ta phải sống bằng tiền hoa hồng. Từ chối triển vọng quyến rũ này, anh ta bỗng nhận ra mình đã ở ngoài phố và muốn đi đâu thì đi, và cũng có nghĩa là chẳng biết đi đâu. Và anh ta cứ đi, đi, đi mãi. Anh ta liếc nhìn các tủ kính với những đồ vật xa xỉ không dành cho anh và cảm thấy mình là công dân loại hai; anh nhường chỗ bên tủ kính cho những người ngắm nhìn chúng với sự quan tâm tích cực hơn. Sau đó anh ta xuống metro hoặc rẽ vào thư viện để sưởi ấm một chút và cho đôi chân nghỉ ngơi. Đó không phải là tìm việc mặc dầu anh ta lại đi. Anh ta không biết rằng việc tìm kiếm thiếu mục đích, tuy chưa hiện ra ở vẻ ngoài của anh ta, nhưng đã đầy nguy cơ bị từ chối. Quần áo còn lại từ thời oanh liệt của anh ta tuy chưa đến nỗi nào nhưng vẫn không giấu được vẻ suy sụp của tinh thần. 
Anh ta thấy hàng ngàn người bận rộn vì công việc của mình, và trong thâm tâm anh ghen tỵ với họ - những người bán kiốt, thư ký, nhân viên hiệu thuốc, nhân viên soát vé. Những người đó - họ độc lập, đầy tự tin và đường hoàng, còn anh thì không làm thế nào tự thuyết phục được mình, rằng anh cũng là người tốt, mặc dù anh thường xuyên tranh luận với chính mình và luôn đi đến những kết luận có lợi cho mình. 
Chính là tiền, đúng hơn, chính là thiếu tiền mà con người này thay đổi đến như vậy. Cứ có một ít tiền xem, anh ta sẽ trở lại là chính mình ngay lập tức.
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang