Trang Chủ

Sunday, January 1, 2012

Chúc Mừng Năm Mới 2012

Bây giờ là 12:16am ngày 1-1-2012. Cũng khoảng dạo này năm ngoái, tớ cũng lụi cụi viết blog đầu năm :)
Nhìn lại, thực sự năm 2011 có quá nhiều biến đổi, một cách không thể ngờ được. 
Năm 2011, năm đầu tiên ra trường, bước vào môi trường làm việc, cơm áo gạo tiền. Ban đầu bỡ ngỡ, dại khờ, nhút nhát và ảo tưởng.
Năm 2011, tập trung mục tiêu, nhìn nhận bản thân, khắc phục lỗi lầm, cố gắng học hỏi hoàn thiện bản thân, và đến ngày cuối cùng của năm, tư tưởng của tớ đã hoàn toàn thay đổi.
Có một điểm thật lạ kì, nhìn lại những dự định, mục tiêu mà mình đã viết năm 2011, không hề theo nguyên tắc SMART, nhưng tại sao, bây giờ nhìn lại, tớ đã hoàn toàn nắm bắt được chúng. Nhớ lại, ngày đó chỉ mơ hồ ghi blog thôi, nhưng bây giờ, những điều đó đã nhập tâm vào tớ và đã thành lí lẽ sống của tớ: tớ đã có thể vượt qua rất nhiều nỗi sợ, để luôn chủ động trong mọi việc; tớ không hề lười biếng làm những việc hướng đến mục tiêu; tớ đã tìm ra con đường để luôn nâng tầm bản thân, và tớ thực sự biết yêu thương bản thân mình.
Tuy vậy, rất nhiều mục tiêu nhỏ đặt ra trong năm không được tớ hoàn thành. Tốt một điều là tớ đã nhận ra nguyên nhân và cách giải quyết.
Và tớ còn học được nhiều hơn thế nữa, rất rất nhiều kĩ năng mềm khác trong công ty Cơn Bão Triệu Phú tuyệt vời. Xin cảm ơn vũ trụ !
Chỉ còn một điều mình còn chưa tập trung và chưa làm được, đó là tìm kiếm tình yêu ^^,
Và vẫn vậy, mong năm mới, ta có thể nhận ra nhau.
Và mục tiêu năm mới, hiện giờ tớ đã thực sự hiểu mục tiêu nên thiết lập như thế nào và làm sao để liên tục bám đuổi mục tiêu. Tuy nhiên, năm mới tớ sẽ không ghi mục tiêu ra đây, vì theo Napoleon Hill và Brian Tracy, thì cần giữ nó trong một tờ giấy, và chỉ cho riêng mình, không được tiết lộ cho bất cứ ai. Nhưng dẫu vậy, tớ cũng muốn chia sẻ cho tất cả những ai đọc được điều này một điều: hãy viết ra mục tiêu của mình HẰNG NGÀY và tuân theo nguyên tắc SMART – cùng kèm theo lời chúc: chúc tất cả mọi người một năm mới tràn đầy hạnh phúc và an lành !
Tớ chắc rằng năm 2012 tới sẽ là một năm cực kì thú vị, bởi tớ tin rằng mình đã tìm được con đường đúng đắn, năm 2012 sẽ là một năm của Hành Động, một năm của sự chinh phục mục tiêu, một năm của sự tiếp tục trưởng thành. Năm nay tớ 24 tuổi :)

Friday, October 14, 2011

Vào Hành Lang


Cuối cùng cũng đến ngày này, sau hơn 2 tháng bỏ việc làm, theo học các lớp học kinh doanh và làm giàu, nuôi dưỡng tư tưởng tinh thần, hôm nay những kiến thức đó đã ngấm sâu vào tiềm thức và bức ra thành hành động. Anh em tôi đã chính thức vào hành lang.
 
Xin chúc mừng bản thân đã không sợ nghèo đói, nỗi sợ lớn nhất của con người. Chính là nỗi sợ hãi làm trí tuệ tê liệt, làm lu mờ mục tiêu và cướp đi khả năng tự kiểm soát. Nó làm ta mất tính thuyết phục, tư duy hết rõ ràng, quấy phá việc tập trung sức lực. Nó làm mất tính kiên định, làm tiêu tan tham vọng. Nó bóp chết tình yêu, đày đọa tình bạn, kéo theo sự bất hạnh, buồn rầu, tuyệt vọng. . . 
Chúng tôi không sợ nghèo đói trong quá trình đến với thành công, cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa, và tôi cũng biết chắc rằng chúng tôi không thể chết đói được. Hôm nay, tuổi 20s cũng chưa có gì trong tay, vậy thì có gì mà phải sợ hãi, có gì mà lo khi mà chúng tôi không có gì để mất. Và cho dù mất thì cũng sá gì so với vợ chồng Robert năm tuổi 30s sau 3 lần thất bại đến nỗi không còn nhà để ở, thường xuyên bị cơn đói gặm nhấm bản thân; sá gì so với T Harv 17 thất bại, và cũng những năm tuổi 30s ông cũng không có tiền đổ xăng; sá gì so với Michel E.Gerber đến năm 40 tuổi vẫn chưa có gì trong tay; sá gì với người công nhân Andrew Carnerge; sá gì so với ông chủ KFC… 
Cái mà chúng tôi có đó là tuổi trẻ và những kiến thức gần như là mơ tưởng mà chúng tôi học được từ họ, và cái quý giá nhất chúng tôi có cũng giống như họ chính là niềm tin mãnh liệt và ước mơ làm giàu khát khao bỏng cháy. 
Xin chúc mừng bản thân đã dám nghĩ lớn, và mặc cho mọi người xung quanh có nói gì, nghĩ gì chăng nữa, chúng tôi chỉ biết rằng chúng tôi đang đi theo tiếng nói của trái tim mình. Đây chính là nỗi sợ bị phê phán, nỗi sợ giết chết sáng kiến, phá vỡ sức mạnh tưởng tượng, hạn chế cá tính, làm con người mất tự tin và gây bao tai hại khác.
Chúng tôi chỉ biết rằng bao người thành công trên thế giới, thời lập nghiệp của họ, ai cũng bị mọi người cười chê, giễu cợt. Rốt cuộc thì mindset này luôn đúng: “Người giàu tập trung vào cơ hội, người nghèo tập trung vào khó khăn”.
Họ cứ khuyên, nhưng người phải sống chính là chúng tôi.
 
Xin tự chúc mừng với tư duy triệu phú của mình, suy nghĩ của chúng tôi đã vượt qua được những điều như: “Kiếm tiền không dễ tí nào cả”, “Tôi sẽ không bao giờ giàu được”, “Làm giàu thật khó”, “Cách duy nhất làm giàu là làm việc cực nhọc”. Và tôi rất ngạc nhiên khi thấy biết bao người trên thế giới đang suy nghĩ và hành động y như thế - những lối tư duy mà ngày xưa tôi vẫn miệt mài bám riết. 
Chỉ với lối tư duy này, chúng tôi mới có thể hiểu được nhiều hơn những tinh túy trong các sách kinh doanh hay làm giàu mà chúng tôi đã đọc. Và cũng chỉ với tư duy đó, chúng tôi mới biết mình nên học gì, nên làm gì để đạt đến thành công bền vững.
Có lẽ đã qua những tháng ngày chuẩn bị tư tưởng và tinh thần, đã đến lúc đôi chân bé bỏng của mình lên cuộc hành trình kì diệu, hành trình mà xác của những người thất bại đã chất cao như núi, và ngọn núi này còn cao hơn cả ngọn kim tự tháp, và chúng tôi sẽ như những con thuyền sẽ cập đến những bến bờ mà mới chỉ ngày hôm qua vẫn là mộng tưởng.
Chỉ trong thời gian gần đây, tôi mới thực sự hiểu được sức mạnh của sự lựa chọn, chúng tôi chọn giàu có. Và chúng tôi đã liên tục hành động để đạt đến điều đó.
Cuối cùng tôi chỉ muốn nói một điều: Chúng ta chắc chắn sẽ thành công và giàu có, bởi nếu không thì đó chính là điều tệ hại và đáng tiếc nhất trong cuộc đời chỉ có một này!
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang