Trang Chủ

Friday, November 1, 2013

Những Kẻ Không Nhà

Tụi nó chạy loanh quanh, ngày đi làm, đêm học tập, bằng cấp, chứng chỉ, nhậu nhẹt, quan hệ... Tụi nó chạy lòng vòng thành phố vì bao chuyện gì đó, tụi nó luôn làm mọi thứ để đạt cố gắng đạt được thứ mà người người gọi là thành đạt đấy thôi...

Tụi nó đã lớn rồi, ko bao giờ tụi nó để bất cứ ai trên vượt mặt mình. Bên trong luôn cố gắng nuôi dưỡng một tấm lòng đạo đức Khổng, Mạnh. Bên ngoài luôn cố gắng rèn luyện mặt dày sao cho càng mài càng dày như Lưu Bị và tâm can đen nhánh, sao cho càng rửa càng đen của Tào Tháo mà thôi. Ngay cả xong một kèo thơm tụi nó cũng chỉ kéo nhau đến Quán Sông Trà để ăn mừng bữa cơm gà mà thôi, ăn gì cũng gọi là ăn vậy...

Ăn nhanh nói lẹ, đêm nay tụi nó không về nhà. Tụi nó kể nhau nghe những chuyện ở nơi làm việc, những thành công nho nhỏ mà tụi nó đạt được sau gần 3 năm ra trường. Tụi nó hình như đang dần trở thành người giỏi nhất nơi làm việc của tụi nó...

Nó nói, ‘Nhớ ngày nào đi học, ông trời đã ban cho tụi nó tinh thần luôn phải là người học giỏi nhất, tinh thần ngày ấy thật tuyệt... nhưng khi ra trường, bởi không quen sự vùi dập của cuộc đời, đôi lúc thối chí, tụi nó chỉ cần vài ba hạt thóc ăn qua ngày là đủ,... nhưng thật may, dòng đời đưa đẩy, nay tụi nó đã lấy lại được tinh thần năm ấy, tinh thần phải trở thành người xuất sắc nhất trong lĩnh vực của tụi nó.’

Lòng nó rộn ràng, không biết bạn nó có nhận thức được không, nhưng nó nhận thức rõ tuổi 25, tụi nó đã qua mùa xuân của cuộc đời với hạt giống đã chọn, tụi nó đã bắt đầu tiến vào mùa hạ đầy nắng gió và sâu bọ, chiến đấu không khoan nhượng với cuộc đời để tiếp tục nuôi dưỡng hạt mầm kia thật xanh tốt. Năm 35 tuổi, mùa hạ của tụi nó sẽ chấm dứt và mùa thu sẽ bắt đầu…

Cả 2 cùng cười, lòng vui khôn xiết, liếc nhìn vào bầu trời đêm xa vợi, nhanh nhảu bạn nó dành gọi trả tiền rồi chúng nó lại tiếp tục lủi xe vào con đường kia, đêm nay tụi nó không về nhà...


Tuesday, October 1, 2013

Niagara - Dòng Sông Hiền Hòa...

Ngày xửa ngày xưa, bên dòng sông Niagara xinh đẹp, có một người đàn ông ngồi trên một con thuyền nhỏ. Dòng nước thật trong xanh, tĩnh lặng, nước trôi lăn tăn, cá nhảy chim lượn 2 bờ, trên trời chim chóc bay quanh, đua nhau hót, những ánh nắng ban mai tỏa khắp mặt sông, một bầu trời không một gợn mây nào. Anh ta rờ tay vào mặt nước, wow, mát mẻ làm sao, sảng khoái làm sao. cuộc đời ban cho con người có những khoảnh khắc tuyệt vời này sao?

Anh ta bước vào chiếc thuyền xinh đẹp của mình, và rẽ mái chèo lướt sóng ra sông. Không có gì làm anh ta lo lắng bấy giờ, cuộc đời tuyệt diệu. Anh nằm xuống, nhìn trời nhìn mây, tự do thả tâm hồn mình bay xa, bay cao, bay mãi. Dòng nước gợn lăn tăn nhẹ nhàng, thuyền anh trôi chầm chậm, wow, những con cá hồi đầy hứng thú búng lượn trên mặt sông, 2 rừng cây bên bờ lắt lư theo những cơn gió thu, lá rơi nhẹ nhàng, chim muông đua hót. Đời tuyệt làm sao, đời tuyệt làm sao…

Thuyền cứ trôi theo dòng nước vô định, mọi dòng nước rồi sẽ về nơi nguồn cội của nó, bằng một sức mạnh kì lạ và bí ẩn nào đó.

Trong khoảnh khắc tuyệt vời của cuộc đời, anh ta vẫn không để ý rằng con thuyền của mình đang di chuyển nhanh hơn một xíu, vì sao? Vì dòng nước thật vẫn còn tĩnh lặng, nước vẫn còn trôi hiền hòa, cá nhảy chim lượn 2 bờ, trên trời chim chóc bay quanh, đua nhau hót, lá rụng đôi bờ, cây đong đưa trong gió, những ánh nắng ban mai tỏa khắp mặt sông, một bầu trời không một gợn mây nào… Thật tuyệt, đời thật tuyệt. Anh ta cần thư giãn một lúc nữa, một khoảng thời gian quý báu này, tận hưởng cuộc sống này, anh cần thư giãn thêm chút nữa, không có thời gian cho lo lắng lúc này, anh quên đi tất cả những khó khăn trong cuộc sống, anh cần thưởng thức, hòa quyện cùng vẻ đẹp của thiên nhiên, dòng nước thật vẫn còn tĩnh lặng, nước vẫn còn trôi hiền hòa, cá nhảy chim lượn 2 bờ, trên trời chim chóc bay quanh, đua nhau hót, lá rụng đôi bờ, cây đong đưa trong gió, những ánh nắng ban mai tỏa khắp mặt sông, một bầu trời không một gợn mây nào… Thật tuyệt, đời thật tuyệt.

Không một chút ưu tư suy nghĩ, thì bất chợt, có một dao động nhỏ, tiếng động ở một nơi xa xôi nào đó, có điều gì đó trong tâm trí anh ta muốn kéo anh ta lại với hiện tại, dao động nhỏ thôi, rất nhỏ, và nó vẫn không đủ sức kéo anh ta quay lại. Vì sao? Anh ta cần thư giãn một lúc nữa, một khoảng thời gian quý báu này, tận hưởng cuộc sống này, anh cần thư giãn thêm chút nữa, dòng nước thật vẫn còn tĩnh lặng, nước vẫn còn trôi hiền hòa, cá nhảy chim lượn 2 bờ, trên trời chim chóc bay quanh, đua nhau hót, lá rụng đôi bờ, cây đong đưa trong gió, những ánh nắng ban mai tỏa khắp mặt sông, một bầu trời không một gợn mây nào… Đời thật tuyệt, đời thật tuyệt làm sao…

Ồ, tiếng động khi nãy, tiếng động khi nãy, càng lúc càng lớn dần, anh ta giật mình, bản năng của anh thúc anh nhảy thót dậy, ồ, có gì đó ở nơi xa xa hút mắt kia, chỉ trong nháy mắt, anh ta đã nhận ra, thuyền trôi, phách lạc, chim muông đâu, 2 bờ đâu, cá nhảy đâu rồi, quanh anh toàn là nước, không chỉ tiếng động ngày càng gầm vang khi nãy, mà còn dòng nước chảy mạnh, anh gào thét: Dòng chảy hiền hòa tĩnh lặng ban nãy đâu rồi? Và anh nhìn quanh, đôi bờ sông ngày càng xa anh, hình như nó đang trôi theo hành trình riêng của nó, anh trôi theo dòng đời của anh…
Nước chảy càng mạnh, trên thuyền anh ta không có cái motor nào, chỉ độc một mái chèo bé nhỏ, anh dường như quá bé nhỏ trước dòng nước hung tàn, anh cố sức bình sinh chèo ngược dòng nước, tay chân anh quạt nước, sức anh tuôn chảy theo mái chèo, và bị dòng nước mênh mông hút sạch. Tay chân ra sức chèo, nhưng đầu óc anh đã cuồng loạn, anh là hét lên, chuyện gì đang xảy ra vậy? chuyện gì đang xảy ra vậy? Anh đã ra đi ở một nơi hiền hòa, tươi đẹp và anh đến với một con ác quỷ, nơi của nó cả quỷ thần cũng phải kinh sợ.

Tiếng gầm của nó át mọi tiếng động khác, bọt tung trắng xóa, những dòng xoáy rất mạnh. Anh ta đã rơi vào miệng vực của dòng thác Niagara hùng vĩ nhất thế giới, nơi mà mỗi giây, có hàng triệu tấn nước tuôn chảy xuống vực sâu của nó.

Vào giây phút đó, tâm trí thất thần và cảm xúc hoảng loạn của anh ta lóe lên một câu hỏi:  “Tại sao ban nãy, tại nơi hiền hòa đó, anh ra không định sẵn đường đi cho mình, tại sao không nghĩ về đích mà anh ta sẽ đến, tại sao không chuẩn bị motor trước khi ra đi, tại sao…, tại sao…,” Và anh cùng con thuyền nhỏ lao vào cái miệng không đáy của dòng Niagara hùng vĩ, anh ta chết đi cùng tiếng gầm cực kì dữ dội của nó, cùng những dòng nước bọt trắng xóa, kéo dài hàng cây số của nó”

Và trên kia, 2 bờ của dòng Niagara xinh đẹp, dòng nước thật vẫn còn tĩnh lặng, nước vẫn còn trôi hiền hòa, cá nhảy chim lượn 2 bờ, trên trời chim chóc bay quanh, đua nhau hót, lá rụng đôi bờ, cây đong đưa trong gió, những ánh nắng ban mai tỏa khắp mặt sông, một bầu trời không một gợn mây nào… Thật tuyệt, đời thật tuyệt.... 


Saturday, November 10, 2012

Nỗi Đau Không Tên

Xuân sang Thu, rồi lại đến Đông, bao khó nhọc không ai chia sẻ cùng người. Thân gầy gò, tóc chuyển sang bạc. Nay người đã đi đâu ...
Để lại đây bao bùi ngùi. Đã bao lần tôi bật khóc. Xin hỏi sức chịu đựng của con người là đến đâu. Cuộc đời thú vị quá cũng đau đớn quá.
Nếu có gì xin hãy nói ra, tại sao âm thầm chịu đựng như vậy? Hay người đã nói mà tôi ko nghe rõ...
Xin cho tôi biết phải làm sao?

Thursday, August 23, 2012

Honesty Is A Very Expensive Gift Don't Expect It From Cheap People

Hi my blog, đã rất lâu rồi nhỉ, thường thì tớ quên cậu rồi, nhưng khi muốn ghi lại điều gì đó trải qua trong đời, tớ lại nhớ đến cậu, cậu như cuộn phim chụp lại những cảm xúc trong những quãng đời của tớ vậy. Hôm nay, tớ muốn nói về 1 đức tính mà ở tuổi này tớ rất trăn trở, nhưng tớ nghĩ chúng chính là tiền đề để tạo nên tương lai của mình. Tất nhiên tất cả chỉ là suy nghĩ cá nhân ngay tại vài công trường tớ đã đi qua, không mang tính chất quy chụp gì cả.
Trong ngành xây dựng của mình, cụ thể tại công trường xây dựng, tại đó hằng ngày có một luồng tiền chảy rất mạnh, tiền có 6 số 0 chỉ coi như đồng tiền lẻ, nhưng cũng từ đó ra, rất nhiều thứ khác cũng tràn ngập nơi công trường …
Gian dối chăng? cẩu thả chăng? Đúng vậy. Nếu gian dối, ta sẽ tiết kiệm hàng đống tiền, hàng đống nhân công.

Hối lộ chăng? Nịnh bợ chăng? Ăn nhậu tăng 2 tăng 3 chăng? Đúng vậy. Nếu hối lộ, nịnh bợ, ăn nhậu thì bên tư vấn, bên đại diện chủ đầu tư sẽ tha cho ta hàng tá lỗi.
Đổ lỗi, bao biện, phàn nàn chăng? Đúng vậy. Trên công trường bao giờ chẳng có hàng tá bên tham gia, việc đổ lỗi thì dễ dàng hơn dám nhận trách nhiệm và phải tốn chi phí nhân công sửa lỗi chứ; việc bao biện thì dễ dàng để tránh bị thiên hạ chê cười chứ; việc phàn nàn để chứng minh họ dở ta giỏi chứ.
Và từ đó, công trường luôn rộn ràng, sang sảng các câu chửi thề, các lời chỉ trích, chê bai, bao lời van xin, đổ lỗi, phàn nàn, “anh nói con mèo là con chó, em cũng chỉ biết dạ”, “chịu đấm ăn xôi”, để cuối cùng cố gắng giữ trong túi càng nhiều tiền càng tốt.

Và từ đó, bao người trẻ muốn thể hiện sức mạnh, trí tuệ bằng cách la hét, quát tháo, bao người già sợ mất uy, sợ người trẻ chỉ trích để rồi mặt mày luôn lạnh lẽo, nói ít vì sợ nói nhiều dễ sai, thế nhưng chung quy vẫn phàn nàn để chứng tỏ người dở ta giỏi thì nhiều.

---------------------------------------------------------
Bên cạnh đó, cũng có nhiều người có vô vàn trăn trở…



"Sự trung thực là một món quà cực kì đắt giá. Bạn đừng trông đợi sự trung thực từ những kẻ rẻ tiền" ~Warren Buffett
Nhận hối lộ, nghe lời nịnh bợ, ăn nhậu tẹt ga không mất tiền thì dễ dàng hơn so với nghe những lời đe dọa, chửi bới.

Khi nhìn người khác gian dối, cẩu thả, việc la hét để họ mất thêm nhiều nhân lực, chi phí chỉnh sửa thì khó hơn so với việc buông lơi, giả câm giả điếc.
Đổ lỗi, bao biện, phàn nàn như đã là bản tính của con người, thay đổi chúng đâu hề dễ. Luôn nhan nhản những lời như thế xảy ra trong đội nhóm, cũng như giữa các bên… khi có chuyện xảy ra, mà trong công trường hàng trăm người thì luôn có chuyện xảy ra hằng ngày, hằng giờ.
Việc tiếp xúc, cư xử với con người đâu hề dễ, đầy áp lực, đầy cám dỗ, đâu phải ngồi với máy tính máy tính thì đâu biết hối lộ, phàn nàn hay đổi lỗi, máy tính cũng đâu có cảm xúc như người với người. Khi cảm xúc lên cao, lý trí đâu còn. Máy tính sai chỉ click chuột là thay đổi được, ngoài đời sai ta phải trả giá bằng tiền mới thay đổi được. Khi tức giận lên cao, còn gì sung sướng hơn là chửi bới; khi sợ hãi lên cao, còn gì sung sướng hơn là trốn chạy và đổ lỗi người khác; khi xảy ra việc bị la chửi, còn gì sung sướng hơn bao biện, phàn nàn; khi cám dỗ lên cao, còn gì sung sướng hơn chạy theo nó. Còn gì sung sướng hơn câu nói "Tại vì..."
 ---------------------------------------------------------

Nếu sau này ta có thể dạy con ta trở nên trung thực hay không trong khi bản thân lại không đủ can đảm để trung thực? Bản thân ta không trung thực thì làm sao kéo đội nhóm cũng như các bên tiến dần đến sự trung thực? Nếu làm một việc không trung thực, làm sao thoát được ám ảnh của tội lỗi? làm sao thoát khỏi sự bất lực của bản thân đối với cuộc đời?

Sunday, January 1, 2012

Chúc Mừng Năm Mới 2012

Bây giờ là 12:16am ngày 1-1-2012. Cũng khoảng dạo này năm ngoái, tớ cũng lụi cụi viết blog đầu năm :)
Nhìn lại, thực sự năm 2011 có quá nhiều biến đổi, một cách không thể ngờ được. 
Năm 2011, năm đầu tiên ra trường, bước vào môi trường làm việc, cơm áo gạo tiền. Ban đầu bỡ ngỡ, dại khờ, nhút nhát và ảo tưởng.
Năm 2011, tập trung mục tiêu, nhìn nhận bản thân, khắc phục lỗi lầm, cố gắng học hỏi hoàn thiện bản thân, và đến ngày cuối cùng của năm, tư tưởng của tớ đã hoàn toàn thay đổi.
Có một điểm thật lạ kì, nhìn lại những dự định, mục tiêu mà mình đã viết năm 2011, không hề theo nguyên tắc SMART, nhưng tại sao, bây giờ nhìn lại, tớ đã hoàn toàn nắm bắt được chúng. Nhớ lại, ngày đó chỉ mơ hồ ghi blog thôi, nhưng bây giờ, những điều đó đã nhập tâm vào tớ và đã thành lí lẽ sống của tớ: tớ đã có thể vượt qua rất nhiều nỗi sợ, để luôn chủ động trong mọi việc; tớ không hề lười biếng làm những việc hướng đến mục tiêu; tớ đã tìm ra con đường để luôn nâng tầm bản thân, và tớ thực sự biết yêu thương bản thân mình.
Tuy vậy, rất nhiều mục tiêu nhỏ đặt ra trong năm không được tớ hoàn thành. Tốt một điều là tớ đã nhận ra nguyên nhân và cách giải quyết.
Và tớ còn học được nhiều hơn thế nữa, rất rất nhiều kĩ năng mềm khác trong công ty Cơn Bão Triệu Phú tuyệt vời. Xin cảm ơn vũ trụ !
Chỉ còn một điều mình còn chưa tập trung và chưa làm được, đó là tìm kiếm tình yêu ^^,
Và vẫn vậy, mong năm mới, ta có thể nhận ra nhau.
Và mục tiêu năm mới, hiện giờ tớ đã thực sự hiểu mục tiêu nên thiết lập như thế nào và làm sao để liên tục bám đuổi mục tiêu. Tuy nhiên, năm mới tớ sẽ không ghi mục tiêu ra đây, vì theo Napoleon Hill và Brian Tracy, thì cần giữ nó trong một tờ giấy, và chỉ cho riêng mình, không được tiết lộ cho bất cứ ai. Nhưng dẫu vậy, tớ cũng muốn chia sẻ cho tất cả những ai đọc được điều này một điều: hãy viết ra mục tiêu của mình HẰNG NGÀY và tuân theo nguyên tắc SMART – cùng kèm theo lời chúc: chúc tất cả mọi người một năm mới tràn đầy hạnh phúc và an lành !
Tớ chắc rằng năm 2012 tới sẽ là một năm cực kì thú vị, bởi tớ tin rằng mình đã tìm được con đường đúng đắn, năm 2012 sẽ là một năm của Hành Động, một năm của sự chinh phục mục tiêu, một năm của sự tiếp tục trưởng thành. Năm nay tớ 24 tuổi :)

Friday, October 14, 2011

Vào Hành Lang


Cuối cùng cũng đến ngày này, sau hơn 2 tháng bỏ việc làm, theo học các lớp học kinh doanh và làm giàu, nuôi dưỡng tư tưởng tinh thần, hôm nay những kiến thức đó đã ngấm sâu vào tiềm thức và bức ra thành hành động. Anh em tôi đã chính thức vào hành lang.
 
Xin chúc mừng bản thân đã không sợ nghèo đói, nỗi sợ lớn nhất của con người. Chính là nỗi sợ hãi làm trí tuệ tê liệt, làm lu mờ mục tiêu và cướp đi khả năng tự kiểm soát. Nó làm ta mất tính thuyết phục, tư duy hết rõ ràng, quấy phá việc tập trung sức lực. Nó làm mất tính kiên định, làm tiêu tan tham vọng. Nó bóp chết tình yêu, đày đọa tình bạn, kéo theo sự bất hạnh, buồn rầu, tuyệt vọng. . . 
Chúng tôi không sợ nghèo đói trong quá trình đến với thành công, cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa, và tôi cũng biết chắc rằng chúng tôi không thể chết đói được. Hôm nay, tuổi 20s cũng chưa có gì trong tay, vậy thì có gì mà phải sợ hãi, có gì mà lo khi mà chúng tôi không có gì để mất. Và cho dù mất thì cũng sá gì so với vợ chồng Robert năm tuổi 30s sau 3 lần thất bại đến nỗi không còn nhà để ở, thường xuyên bị cơn đói gặm nhấm bản thân; sá gì so với T Harv 17 thất bại, và cũng những năm tuổi 30s ông cũng không có tiền đổ xăng; sá gì so với Michel E.Gerber đến năm 40 tuổi vẫn chưa có gì trong tay; sá gì với người công nhân Andrew Carnerge; sá gì so với ông chủ KFC… 
Cái mà chúng tôi có đó là tuổi trẻ và những kiến thức gần như là mơ tưởng mà chúng tôi học được từ họ, và cái quý giá nhất chúng tôi có cũng giống như họ chính là niềm tin mãnh liệt và ước mơ làm giàu khát khao bỏng cháy. 
Xin chúc mừng bản thân đã dám nghĩ lớn, và mặc cho mọi người xung quanh có nói gì, nghĩ gì chăng nữa, chúng tôi chỉ biết rằng chúng tôi đang đi theo tiếng nói của trái tim mình. Đây chính là nỗi sợ bị phê phán, nỗi sợ giết chết sáng kiến, phá vỡ sức mạnh tưởng tượng, hạn chế cá tính, làm con người mất tự tin và gây bao tai hại khác.
Chúng tôi chỉ biết rằng bao người thành công trên thế giới, thời lập nghiệp của họ, ai cũng bị mọi người cười chê, giễu cợt. Rốt cuộc thì mindset này luôn đúng: “Người giàu tập trung vào cơ hội, người nghèo tập trung vào khó khăn”.
Họ cứ khuyên, nhưng người phải sống chính là chúng tôi.
 
Xin tự chúc mừng với tư duy triệu phú của mình, suy nghĩ của chúng tôi đã vượt qua được những điều như: “Kiếm tiền không dễ tí nào cả”, “Tôi sẽ không bao giờ giàu được”, “Làm giàu thật khó”, “Cách duy nhất làm giàu là làm việc cực nhọc”. Và tôi rất ngạc nhiên khi thấy biết bao người trên thế giới đang suy nghĩ và hành động y như thế - những lối tư duy mà ngày xưa tôi vẫn miệt mài bám riết. 
Chỉ với lối tư duy này, chúng tôi mới có thể hiểu được nhiều hơn những tinh túy trong các sách kinh doanh hay làm giàu mà chúng tôi đã đọc. Và cũng chỉ với tư duy đó, chúng tôi mới biết mình nên học gì, nên làm gì để đạt đến thành công bền vững.
Có lẽ đã qua những tháng ngày chuẩn bị tư tưởng và tinh thần, đã đến lúc đôi chân bé bỏng của mình lên cuộc hành trình kì diệu, hành trình mà xác của những người thất bại đã chất cao như núi, và ngọn núi này còn cao hơn cả ngọn kim tự tháp, và chúng tôi sẽ như những con thuyền sẽ cập đến những bến bờ mà mới chỉ ngày hôm qua vẫn là mộng tưởng.
Chỉ trong thời gian gần đây, tôi mới thực sự hiểu được sức mạnh của sự lựa chọn, chúng tôi chọn giàu có. Và chúng tôi đã liên tục hành động để đạt đến điều đó.
Cuối cùng tôi chỉ muốn nói một điều: Chúng ta chắc chắn sẽ thành công và giàu có, bởi nếu không thì đó chính là điều tệ hại và đáng tiếc nhất trong cuộc đời chỉ có một này!
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang